💡TỔNG QUAN BÀI VIẾT

Học làm theo đúng Quy Trình - của Tổ chức - Nỗi đau lớn của Tiến Sĩ, Thạc Sĩ -Quản Trị Kinh Doanh

Không dám dùng những người như Lục Cường Hoa, vậy thì các Tiến Sĩ, Thạc Sĩ - Quản Trị Kinh Doanh, những người từ nước ngoài về thì sao ?

Trong thời kỳ đầu phát triển chuỗi cửa hàng trên cả nước, Tô Ninh đã từng thuê các Thạc Sĩ Quản Trị Kinh Doanh. Trong quá trình dùng người, Tô Ninh phát hiện những người này bề ngoài đều rất tốt, nhưng trong thực tế làm việc, đều không thể hoàn thành tốt nhiệm vụ. Ở Tô Ninh, vừa phải làm theo đúng Quy Trình, lại phải học các phát huy tính chủ động dựa trên các Quy Trình Quy Chế đó. Nhưng những người này không phải không có năng lực, mà là quen với việc đặt ra 1 mục tiêu, rồi sau đó tự khép mình lại hay coi thường cho là người khác kém cõi hơn, tự làm 1 mình - làm 1 mình rồi thì bị cô lập ở 1 mình luôn.

Ví dụ, Tô Ninh đã từng tuyển 1 Thạc Sĩ Quản Trị Kinh Doanh, giao cho anh ta làm một quyển sách ảnh về doanh nghiệp. Khi đó lãnh đạo Tô Ninh nghĩ, một công việc đơn giản như vậy, chắc chắn anh ta sẽ dễ dàng hoàn thành. Nhưng sự thật lại khác, dự án sách ảnh sau khi bắt đầu, trong quá trình trao đổi, anh ta đưa ra vô số ý kiến, phần này như thế nào, phần kia như thế nào, tất cả đều là đánh trận trên giấy, căn bản không có phương án làm việc cụ thể nào cả : cuối cùng thì ý tưởng chủ đề là gì ? Chia thành bao nhiêu phần ? Mỗi phần có các chủ đề phụ là gì ? Chia mục như thế nào ? Nội dung và hình ảnh sắp xếp ra sao ? Những thứ căn bản nhất trong sách ảnh về doanh nghiệp anh ta đều không xem xét, cứ cho rằng mình không đủ người để làm, trình độ những người cùng làm là kém, không thể làm theo ý tưởng của anh ta. Cuối cùng, một quyển sách ảnh đáng lẽ chỉ mất hai tháng để hoàn thành, thì đến năm tháng còn chưa xong, dẫn đến phải chuyển dự án cho người khác làm lại từ đầu. Trong tình hình này, Tô Ninh lại cho anh ta một cơ hội khác, chuyển anh ta sang bộ phận Đầu tư. Kết quả là trong quá trình làm việc, anh ta vẫn mắc bệnh cũ là nói nhiều làm ít, ý tưởng rất nhiều nhưng không hành động cho cụ thể không làm cho ra kết quả nào.

Ấn tượng sâu sắc nhất của TrươngCận Đông là, một lần nghe ngườiquen giới thiệu, ông đích thân tuyển 1 Thạc Sĩ Quản Trị kinh doanh, đồng thời đặt rất nhiều kỳ vọng vào cô ta, về sau ông phát hiện mình đã sai lầm. Thạc Sĩ Quản trị Kinh doanh này trong công việc vô cùng chuyên tâm, rất tập trung, chuyên cần không ai bằng. Nhưngcô lại phân chia công việc quá rạch ròi, việc của cô ta người khác không được xen vào hay góp ý gì; việc của người khác thì cô ta cũng không bao giờ quan tâm không bao giờ hỏi han đến - cô ta chỉ biết làm việc của mình, cứ như trong công ty chỉ có mỗi 1 mình cô !!!!!

Khi đó, Tô Ninh chi ra 300 nghìn tệ để hỗ trợ các sinh viên nghèo xuất thân từ Giang Tô. Sau khi Phòng Giáo dục gửi danh sách, cô ta được giao phụ trách việc này. Kết quả, nửa năm trôi qua, số tiền này vẫn nằm trong tay cô ta, quản lý cấp cao của Tô Ninh vẫn bị chịu nhiều chỉ trích : tại sao cam kết hỗ trợ lại không thực hiện ?! Về phía Tô Ninh, thực hiện trách nhiệm xã hội là nghĩa vụ của doanh nghiệp, cũng là yêu cầu nội tại trong phát triển doanh nghiệp, tại sao lại không làm chứ ? Kết quả khi kiểm tra, sự tình là như sau : tiền là do Phòng Tài chính - Tô Ninh phụ trách gửi, nhưng Phòng Tài chính yêu cầu trường học và các sinh viên nhận hỗ trợ phải gửi giấy tờ chứng minh, cô ta cho rằng Phòng Tài chính - Tô Ninh đã có yêu cầu như vậy thì cứ tuân theo Quy Trình và Quy Chế để thực hiện. Vì thế, mỗi ngày cô ta đều gọi điện thoại cho từng trường, yêu cầu họ gửi các chứng từ, mà không hề nghĩ tới việc trao đổi với Phòng Tài chính của Tô Ninh, không chịu nghĩtìm biện pháp khác để giải quyết vấn đề chứng từ. Về sau, Phòng Tài chính dùng chứng từ chuyển tiền thay cho chứng từ do các trường gửi, giải quyết vấn đề rất đơn giản, toàn bộ số tiền hỗ trợ đều đã được gửi đi.

Nhìn lại công việc nửa năm của cô ta, không khó nhận ra, tư duy của cô ta là ý thức và thói quen của một Quản Lý Chuyên Nghiệp. Trong nhiều trường hợp, công việc đối với một số người Quản Lý Chuyên Nghiệp giống như một cuộc phẫu thuật trong bệnh viện : bác sĩ, bác sĩ gây mê, y tá hợp thành một đội, bác sĩ gây mê chỉ lo gây mê, y tá chỉ lo sắp xếp dụng cụ - trong quá trình tiến hành phẫu thuật, không thảo luận, không họp hành, chỉ tuân theo quy trình của mình để làm việc của mình. Nhưng trong Công việc Kinh doanh không phải như vậy, phải chú tâm phân công, không phải làm việc như là một cỗ máy.
Cuối cùng, thực sự không thể kiên nhẫn thêm, Trương Cận Đông đành tự mình ra mặt sa thải vị Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh mà ông đã từng đặt nhiều kỳ vọng.

Việc này khiến Trương Cận Đông suy ngẫm rất nhiều. Trương Cận Đông cho rằng, những người nhưTiến sĩ, Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh hay từ nước ngoài về đa phần đều có kiểu nhìn nhận doanh nghiệp quá đơn giản, có thói xấu hay cho rằng mình rất tài giỏi mà quên đi việc phải hòa nhập vào doanh nghiệp, không thể làm việc chuyên tâm. Đối với doanh nghiệp, đương nhiên thường hy vọng những người mới như thế có thể sau hai ba năm tạo ra giá trị cho doanh nghiệp, nhưng tâm lý vội vàng hấp tấp của họ khiến họ không thể ổn định công việc, vậy nên Tô Ninh nhận thấy những người này không còn sức hấp dẫn.

Trích '' TÔ NINH : SỨC MẠNH ĐỂ THÀNH CÔNG - TRÍ TUỆ TỔ CHỨC''

From Mr.T

Post a Comment